Có chén trà vừa rót ra đã uống cạn, cũng có chén trà cần ngồi lâu mới thấy ngọt. ” Tiếng trà ” cũng vậy, không vội vàng mà nghe được, nó chỉ mở lời với những ai đủ kiên nhẫn, để hương và vị dẫn mình đi qua những khoảng lặng.

1. Trà không chỉ để uống , mà còn để cảm
Một chén trà là sự gặp gỡ giữa nước, lá và tâm người. Uống trà không chỉ để giải khát, mà để hương thơm chậm rãi mở ra trong không khí, để vị chát nhẹ rồi ngọt trôi qua đầu lưỡi như một câu chuyện được kể bằng vị giác.
Người mới uống chỉ cảm thấy hương và vị, người thưởng trà lâu mới cảm được tâm hồn ẩn trong từng ấm trà.

2. Trà như tấm gương phản chiếu tâm trí
Trà vốn lặng im, nhưng lại phản chiếu rõ nhất trạng thái bên trong của người uống. Khi lòng vội, trà dường như nhạt nhẽo, khi lòng an, trà lại ngọt và sâu. Uống trà không chỉ để cảm nhận hương vị, mà còn để nhìn lại chính mình.

3. Khi trà cất lời trong tĩnh lặng
” Tiếng trà ” không phải là âm thanh thật, mà là hương thơm lan nhẹ, vị ngọt âm thầm trào lên sau khi uống. Những điều ấy chỉ hiện ra khi ta đủ chậm và đủ tĩnh để cảm nhận
Khi đó, trà như đang cất lời, trò chuyện với ta bằng một ngôn ngữ rất riêng của nó.

“Tiếng trà ” là tiếng thì thầm của thời gian và tĩnh lặng, chỉ khi buông vội vàng, lắng cả tâm trí, ta mới nghe được lời nói dịu dàng ấy.

