Trong không gian của dân ca, chèo cổ, lễ hội truyền thống, trà không cất tiếng nhưng lại góp mặt như một phần không thể thiếu của hồn quê.
1. Trà như chiếc cầu vô hình giữa người hát và người nghe
Một buổi hát dân gian thường bắt đầu bằng việc rót trà. Một chén trà nóng giúp cảm xúc lắng lại, gắn kết người hát với người nghe bằng sự ấm áp không cần giải thích.

2. Trong chèo cổ, trà là nhân vật không cần thoại
Trong mỗi vở chèo đều có chén trà nằm lặng lẽ trên chiếu hát. Một chén trà nghiêng nghiêng là lời mời kín đáo, một ấm trà nguội là dấu hiệu của chia xa.

3. Trà là phần hồn không thấy trong lễ hội cổ truyền
Một chén trà sạch, một lòng thành đủ để dâng lên tổ tiên. Trà được dâng lên bàn thờ không phải để uống, mà để gửi gắm lòng thành. Nó trở thành một phần của không gian thiêng, nơi con người đối thoại với cội nguồn bằng sự lặng im và kính trọng.

Trà Thái Nguyên không đứng trước ánh đèn, nhưng luôn có mặt phía sau mọi giai điệu dân gian. Nó không cần được nói đến, vì chính sự lặng lẽ ấy đã làm nên chiều sâu của văn hoá.

