Giữa những đồi chè xanh mướt của vùng Tân Cương (TP. Thái Nguyên), cuộc sống của người làm chè vẫn đều đặn bắt đầu từ khi sương còn ngậm trên từng tán lá. Bất chấp những biến động của thị trường và chi phí sản xuất ngày càng tăng, nhiều hộ trồng chè vẫn bền bỉ gắn bó với búp chè non – thứ đã nuôi dưỡng họ qua nhiều thế hệ.
Nghề “ăn nắng” và sức bền của người thợ
Nghề làm chè tại Thái Nguyên không chỉ đơn giản là hái búp và sao khô, mà còn là cả một hành trình bền bỉ với nắng, gió và mồ hôi. Ánh nắng gay gắt mùa hè hay những cơn mưa bất chợt mùa mon sương đều là thử thách. Chính vì vậy, nghề chè được ví như nghề “ăn nắng”. Bàn tay chai sần, lưng thẳng dần cong theo năm tháng là minh chứng cho sức bền của người thợ. Sức bền ấy không chỉ là thể lực mà còn là sự nhẫn nại, tỉ mỉ trong từng công đoạn: hái, sao, sấy và đóng gói.

Giữa thị trường biến động, nỗi lo giữ nghề
Nghề chè Thái Nguyên đang đứng trước những thách thức chưa từng có khi thị trường nguyên liệu biến động liên tục. Giá phân bón, năng lượng, và nhân công đều tăng cao, trong khi giá thu mua chè thành phẩm lại chưa ổn định, dẫn đến áp lực tài chính ngày càng lớn với các hộ trồng chè. Mỗi búp chè non hái lên không chỉ là thành quả lao động mà còn là minh chứng cho ý chí giữ nghề, giữ hương cốm đặc trưng giữa thời cuộc thay đổi.

Giữ nghề – giữ hương – giữ đất
Dù gian khó, nghề trồng chè vẫn là sợi dây kết nối nhiều thế hệ tại Thái Nguyên. Những tán đồi xanh không chỉ là kế sinh nhai mà còn là niềm tự hào của vùng đất “đệ nhất danh trà”. Người làm chè nơi đây vẫn ngày ngày kiên nhẫn, cần mẫn để bảo vệ thứ hương vị khiến bao người mê đắm: vừa đượm hương cốm, vừa ngọt hậu dài lâu.

Hương trà dìu dịu trên từng triền đồi xanh không chỉ là món quà thiên nhiên mà còn là kết quả của bao thế hệ lao động cần mẫn, nhẫn nại và trọn tâm huyết, minh chứng cho tinh thần bền bỉ, niềm tự hào và sự gắn bó của người làm chè Thái Nguyên với mảnh đất quê hương.

