Khi buổi sớm, hơi sương đọng lại những búp trà còn chưa kịp tỉnh giấc, làng nghề đã nhộn nhịp tiếng bước chân, tiếng lửa nhóm và mùi trà non lan nhẹ trong gió, mở ra một ngày làm việc tỉ mỉ nơi mỗi búp trà được nâng niu để kết tinh thành chén trà nóng đậm bản sắc việt
Một ngày bắt đầu từ những đồi trà xanh sớm
Ánh nắng còn chưa lên khỏi dãy núi, người làm trà đã có mặt trên những đồi trà phủ sương. Thời điểm hái búp thường bắt đầu từ 5 – 7 giờ sáng, khi lá còn ngậm sương, giữ được hương cốm tự nhiên và không bị nắng làm bốc hương. Búp đạt chuẩn phải là ”một tôm hai lá”, mảnh, săn và đồng đều. Những chiếc gùi tre đầy búp xanh được chuyển về nhà sao tránh để lên men tự nhiên

Ngọn lửa thủ công – linh hồn của trà
Buổi trưa là lúc cả làng ngập tràn mùi thơm từ những chảo sao đang đỏ lửa. Người thợ đặt toàn bộ tâm sức vào mẻ trà, đảo tay liên tục để không bị cháy lá, điều chỉnh nhiệt để giữ màu xanh sánh vàng và hương cốm. Công đoạn vò trà tưởng đơn giản lại là bước quyết định hình dáng từng sợi trà và độ đậm của vị hậu ngọt. Mỗi làng nghề, mỗi gia đình lại có bí quyết riêng, tạo nên hương vị không lẫn với bất kỳ nơi khác
Hương vị kết tinh từ lao động
Chiều xuống cũng là lúc mẻ trà đầu tiên hoàn thành. Sợi xoăn, khô, bóng nhẹ dấu hiệu đạt chuẩn. Khi nước đầu được rót vào ấm, hương cốm lan tỏa, vị ngọt hiện rõ từ ngụm đầu tiên. Với người làm trà, chén trà nóng không chỉ là sản phẩm mà còn gọi là sự kết tinh của lao động, sự gắn bó với đất đồi và niềm tự hào về nghề truyền thống

Hoàng hôn buông xuống, để lại sắc cam phủ nhẹ lên những đồi trà đã yên giấc, hương cốm từ những mẻ trà cuối cùng vẫn âm thầm lan trong bếp, nhắc người ta rằng một chén trà nóng không chỉ đến từ kỹ tuật và kinh nghiệm mà còn là hành trình lặng lẽ của lao động, sự gắn bó với đất đai và tình yêu truyền đời dành cho nghề trà thứ tạo nên hồn cốt của cả vùng quê

