Ai lên chợ Thái buôn chè
Để tôi buôn ấm ngồi kề một bên
Chè ngon nấu với ấm bền,
Chè ngon được ấm, ấm bền được lâu.
Chỉ bằng vài câu ngắn gọn, gợi không khí mộc mạc của chợ quê xứ chè, vừa chứa đựng triết lý sâu sắc về sự hòa hợp và gắn bó – không chỉ của trà và ấm, mà còn của con người với nhau.

Contents
1. Ai lên chợ Thái buôn chè
Câu đầu như lời mời gọi, thoáng chút bâng quơ, tưởng như vô tình mà lại đầy duyên ngắm. Chợ Thái hiện lên qua hình dung: những gánh chè thơm, những tà áo nâu, chiếc nón lá nghiêng che nắng, những nụ cười hiền giữa sương sớm. Ấm trà đất nung đặt trên bàn gỗ cũ, khói nghi ngút quyện vào hương thơm chè mới, thơm ngan ngát.

2. Để tôi buôn ấm ngồi kề một bên
Người ta buôn bán kiếm lời, còn “tôi” chỉ xin “buôn ấm”, ngồi bên, lặng ngắm, chuyện trò, Cái “buôn” này không tính bằng lời lãi, mà tính bằng giây phút an yên, hơi trà nghi ngút, bằng sự đồng điệu của tâm hồn, chúng tôi ngồi kế bên nhau, không vội nói điều gì lớn lao.

3. Chè ngon nấu với ấm bền
Chè ngon vốn đã quý, nhưng phải gặp đúng ấm mới mới dậy hết hương, giữ được hương vị. Ẩn sau đó là triết lý: mọi thứ muốn trọn vẹn đều cần sự hài hòa. Chè ngon nhờ ấm bền, như người với người cần sự chân thành.

4.Chè ngon được ấm, ấm bền được lâu
Một lời kết mà như đúc kết cả đạo trà: cái ngon, cái bền đều do duyên gặp gỡ. Cũng như tình người, có chân thành, có kiên nhẫn thì mới bền lâu. Ấm nước cạn dần, câu chuyện cũng dần im bặt. Những hơi ấm còn đó, như tình người còn đọng lại mãi, bền lâu hơn cả mùi trà.

Bốn câu thơ mộc mạc ấy mở ra cả một không gian đậm chất làng quê xứ Thái Nguyên – nơi chè xanh đã thành hồn đất, hồn người.

