Trà đạo vốn được xem là biểu tượng của sự tĩnh tại, tinh tế và hài hoà giữa con người với thiên nhiên. Tuy nhiên, trong dòng chảy hiện đại, văn hoá trà đạo cũng bộc lộ những khiếm khuyết và giới hạn nhất định, đặc biệt khi bị tách khỏi tinh thần cốt lõi ban đầu.
Hình thức lấn át tinh thần
Một trong những khiếm khuyết nổi bật nhất của văn hoá trà đạo trong bối cảnh hiện đại là hiện tượng đề cao hình thức hơn tinh thần. Trà đạo nguyên bản không sinh ra để phô diễn kỹ năng hay tuân thủ nghi thức một cách máy móc, mà hướng con người đến trạng thái tĩnh tại, tỉnh thức và giao cảm sâu sắc với hiện tại thông qua chén trà. Tuy nhiên, khi được hệ thống hoá quá chặt chẽ, tinh thần ấy dần bị che khuất bởi lớp vỏ nghi lễ.

Hệ quả là người thưởng trà, đặc biệt là người mới, khó chạm đến chiều sâu tinh thần của trà đạo. Thay vì thả lỏng tâm trí để cảm nhận hương trà, vị nước và khoảng lặng xung quanh, họ lại bị cuốn vào việc quan sát nghi thức, đánh giá động tác hoặc lo sợ mình vô tình phá vỡ chuẩn mực
Tính khép kín và kén người tiếp cận
Một khiếm khuyết đáng chú ý trong văn hoá trà đạo hiện nay chính là tính khép kín trong cách tiếp cận và truyền bá. Dù mang tinh thần an nhiên và sẻ chia, trà đạo ở nhiều không gian lại được bao phủ bởi hệ thống quy tắc, thuật ngữ và nghi lễ phức tạp, khiến người mới dễ cảm thấy lạc lõng ngay từ lần đầu tiếp xúc. Không ít buổi thưởng trà hoặc trình diễn trà đạo đặt nặng yếu tố “đúng chuẩn”, từ cách ngồi, cách cầm chén cho đến thứ tự thao tác.



